Trang Chủ / ĐỜI SỐNG / Câu chuyện phía sau “Ông địa” mặc áo dài đỏ nhảy múa: “Tết này ba về nhà đi, tụi con không cần quần áo mới”

Câu chuyện phía sau “Ông địa” mặc áo dài đỏ nhảy múa: “Tết này ba về nhà đi, tụi con không cần quần áo mới”

Người đàn ông mặc áo dài đỏ, nhảy múa trên hè phố Sài Gòn bán bánh ống, bắp rang…người ta nói chú bị khùng bị điên.

Những ngày giáp tết người đàn ông tên Chánh trong chiếc áo dài đỏ vẫn tươi cười nhảy múa trên đường phố trong điệu nhạc xuân càng khiến lòng người xốn xang. Chú không quên cúi đầu chào những người qua đường và mời mọi người ùng hộ gói bắp, gói cốm và bánh ống tuổi thơ.

Khi được hỏi chú bận cái áo dài này vào, nhảy múa ngoài đường, người ta nói chú là thằng khùng thằng điên chú có buồn không? Chú Chánh thản nhiên cười, rồi nói tiếp – "Người ta nói gì thì nói, chú vẫn cứ làm. Mình kiếm đồng tiền cho con cái được đi học thì không có gì phải xấu hổ".

 Chú Chánh (47 tuổi, Bình Định) xa gia đình vào Sài Gòn buôn bán từ năm 2005, nghót nghét cũng hơn 13 năm, chắt chiu từng đồng bạc lẻ để gửi về quê cho mấy đứa nhỏ ăn học.  

Sau khi nhảy một bài nhạc còn dở dang Chú Chánh ngồi xuống ghế vừa thở dốc vừa nói: "Mấy bữa nay ngày nào chú cũng nhảy liên tục từ sáng tới tối. Có mệt một chút nhưng bán buôn được hơn nên vui lắm!". Bởi trên vai chú còn gánh nặng cơm áo gạo tiền cho 3 đứa con  Hiếu, Tài, Năng. Cô chị đầu nay đã là sinh viên năm 3 đại học, cậu em thứ hai đang học lớp 10 trường chuyên Lê Hồng Phong (Bình Định) và cậu út đang học lớp 5.

 Chú Chánh tâm sự buôn bán ế ẩm nên nghĩ ra cách mặc áo dài đỏ nhảy múa:"Chú nhảy múa phần vì để thu hút sự chú ý của khách, phần cũng muốn tạo một không khí mùa xuân tươi vui cho mọi người, nhờ vậy mà bán buôn tốt hơn trước".  Mỗi ngày chú Chánh ra vỉa hè bán bánh dạo đến khuya mới về. "Chú phải bán cho hết bánh thì mới về ngủ, vì chỗ nhà trọ là phòng tập thể không có chỗ chứa đồ. Mỗi đêm vậy mình đóng 25 ngàn để được 1 chỗ ngủ, thường thì 1 – 2h khuya chú về ngủ một chút là dậy đi lấy bánh rồi đi bán luôn"

Chú bỏ mặc những lời gièm pha, xấu hổ để kiếm từng đồng gửi về cho các con bằng những điệu nhảy ngây ngô trên đường phố đem đến một không khí rộn ràng.

Vợ cùa chú Chánh vào Sài Gòn khám bệnh rồi sẵn tiện ở lại phụ chú bán buôn trong mấy ngày sắp tết.

 "Ổng lo cho mấy nhỏ lắm. Bữa nào làm về cũng khuya, nhiều bữa cô nói ổng nhảy ít lại, lớn tuổi rồi lại bị cao huyết áp, nhưng ổng vẫn cứ nhảy vì muốn kiếm thêm tiền cho mấy đứa nhỏ" Cô tâm sự.

Tết năm ngoái chú Chánh không về quê ăn tết cùng gia đình mà quyết định ở lại Sài Gòn để bán thêm. Các con gọi vào bảo "Ba ơi về quê ăn tết với tụi con!". Chú Chánh buồn rầu đáp: "Nhưng ba chưa có tiền, rồi tụi con ăn gì". Mấy đứa nhỏ nói: "Tụi con ăn gì cũng được, ăn nước mắm cũng được, tụi con không cần quần áo mới nữa, miễn là ba về nhà…"

 Điều chú Chánh mong muốn lớn nhất là các con có thể được đi học đến nơi đến chốn, để sau này chúng không khổ như ba mẹ. 

Cô chú cười tíu tít khách ghé mua bánh mỗi lúc một đông: "Năm nay cô chú sẽ về quê ăn Tết".

QT T/H ẢNH KÊNH 14

Bình Luận Facebook